Trong lịch sử Nhật Bản, ngựa không chỉ là phương tiện di chuyển, mà còn giữ vị trí đặc biệt trong đời sống và chiến trận của tầng lớp samurai. Từ thời kỳ Heian đến Sengoku, nhiều samurai chiến đấu trên lưng ngựa, sử dụng cung tên và giáo dài, tạo nên hình ảnh kỵ binh mang đậm bản sắc võ sĩ đạo.


Tư liệu lịch sử cho thấy samurai đối xử với ngựa bằng sự tôn trọng cao độ. Ngựa được chăm sóc kỹ lưỡng, huấn luyện bài bản và gắn bó lâu dài với chủ nhân. Trong quan niệm võ sĩ đạo, một con ngựa trung thành, không hoảng loạn giữa chiến trường, được xem là đồng hành sinh tử, giúp samurai giữ vững vị thế, tốc độ và lợi thế chiến thuật. Dù không được nhân cách hóa hoàn toàn như con người, ngựa vẫn được coi là bạn chiến đấu, chứ không đơn thuần là công cụ.


Về giá trị, một con ngựa đẹp, khỏe, bền bỉ và đã qua huấn luyện chiến trận có thể có giá rất cao, tương đương hoặc vượt nhiều bộ giáp và vũ khí. Những dòng ngựa tốt thường chỉ dành cho samurai cấp cao hoặc các gia tộc lớn, và đôi khi còn được xem là biểu tượng địa vị.




