Khi nhắc đến samurai, người ta thường sẽ nghĩ ngay đến hình ảnh chiến đấu với thanh kiếm Nhật sắc bén trên tay. Tuy nhiên, thực ra kiếm Nhật chủ yếu dùng trong các trận đấu tay đôi, tức là một đối một.
Trước thời Edo, trong những trận chiến quy mô lớn, vũ khí chủ lực chính là cung tên.
Hàng loạt mũi tên được bắn ra cùng lúc. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đã thấy đáng sợ rồi, nhưng Quý vị có biết rằng những mũi tên đó sau khi bắn xong thì sẽ đi đâu không?
Trong nội dung lần này, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về việc “xử lý hậu chiến” thuở bấy giờ.
Mũi tên đắt đỏ thế nào?
Trong mỗi trận chiến, tên được bắn ra với số lượng lớn, và giá trị của chúng đắt hơn so với chúng ta vẫn nghĩ.
Thân tên được làm từ tre thẳng, đầu mũi tên thì bằng sắt, đuôi tên thì gắn lông chim săn mồi quý hiếm. Chỉ cần nghe đến đây cũng đủ hiểu đó không phải đồ rẻ tiền.
Quy ra giá ngày nay thì cả loại rẻ nhất cũng có giá vài nghìn yên mỗi mũi. Nói cách khác, việc bắn tên trên chiến trường cũng giống như là việc đang ném vô số tờ tiền 10 đô hay tờ 500.000 đồng Việt Nam lên trời vậy.
Phần lớn tên bắn ra thường không trúng mục tiêu mà cắm xuống đất, thân cây, hoặc những nơi khác. Nhưng trong lúc trận chiến đang xảy ra thì chẳng ai có thời gian đi nhặt chúng cả.

Vậy ai sẽ nhặt những mũi tên đó?
Sau chiến tranh, có những người chuyên đi nhặt mũi tên. Họ gom lại rồi mang đến cho thủ lĩnh samurai (các lãnh chúa, võ tướng) để bán lại.
Không chỉ tên, mà áo giáp, kiếm cũng có thể bán theo cách tương tự.
Những trận chiến xảy ra đối với người dân địa phương mà nói chính là tai hoạ bởi vô số xác chết binh lính nằm ngổn ngang khắp nơi gây ra biết bao phiền toái cho cuộc sống thường ngày của họ. Nhưng mặt khác, những thứ còn xót lại từ trận chiến, cụ thể là vũ khí, lại vô tình trở thành nguồn sinh kế của những người dân này.
Tác giả: Abe Kengo
Biên dịch: Lê Phương Kỳ
Nguồn: Japo – cổng thông tin Nhật Bản




